ZPATKY DO SKOLY TUYen dUnG bRNo Banh mi tươi
spot_img

11/09/2001: Ký ức trên khuôn mặt đẫm máu của Canavan

Lúc đó là 8:46 sáng ngày 11/9/2001 và Tom Canavan đang có một cuộc điện đàm trên tầng 47 của tòa tháp phía bắc của Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York khi một chiếc máy bay lao vào. Canavan về đã bị chôn vùi trong đống đổ nát khi nỗ lực chạy trốn, thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Đến nay, sự việc đã trôi qua hai mươi năm và Canavan đã kể lại sự việc với Reuters.

Ngay sau khi chiếc máy bay của American Airlines trên Chuyến bay 11 đâm vào tòa nhà, Canavan và các đồng nghiệp bắt đầu chạy xuống cầu thang. Họ đã chạy ngang qua cảnh sát, nhân viên cứu hỏa và cứu hộ, nhưng người đã chạy lên trên để giúp những người bị thương.

Cảnh quay từ các cuộc tấn công ngày 11 tháng 9 năm 2001. Video: NYPD, Reuters

Đến 9h03 lại có thêm một trận nổ nữa, lúc đó mọi người vẫn chưa biết điều gì đã xảy ra. Chiếc máy bay thứ hai vừa đâm vào tòa tháp phía nam.

Canavan mô tả rằng khi ông xuống được tầng hầm, nơi có các cửa hàng, tháp phía nam bắt đầu đổ. Sau 30 phút, tòa nhà mà ông đang đứng cũng bị sập.

“Tôi nhớ đã gọi những người trước mặt tôi, hoặc ít nhất là cố gắng gọi họ chạy ra cửa” Canavan nói. “Tôi không biết mình có nói được không, tôi đột nhiên cảm thấy một trận nổ và tôi đã nằm sóng soài như một con bọ hung. Mọi nơi đều tối.”

Canavan nghĩ rằng sẽ không được gặp con gái chưa ra đời của mình
Hôm nay, người đàn ông 62 tuổi nhớ lại rằng ông đã nghĩ sẽ không sống sót để chứng kiến ​​sinh nhật lần thứ ba của con trai và sự ra đời của đứa con gái mà ông và vợ đang mong đợi. Nhưng sau đó ông bắt đầu ngửi thấy mùi khói và cát trong miệng. Ông tự nói với chính mình, “Được rồi, tôi còn sống.”

Canavan mô tả với Reuters rằng ông và một người đàn ông khác – chưa rõ danh tính – đã thoát chết chỉ nhờ một bức tường bê tông lớn đã bị kẹt, tạo thành một loại nơi an toàn trong một đống thanh xoắn và mảnh vỡ.

Tom Canavan khi trả lời phỏng vấn 11 tháng 9 năm 2001



Họ bắt đầu bò và đào đồng đổ nát để lên trên. Sau khoảng hai mươi phút, họ nhìn thấy một luồng ánh sáng và một lúc lâu sau, họ đã có thể hít một hơi “không khí trong lành.”

Nếu Canavan tỉnh dậy muộn hơn một chút, ngọn tháp phía bắc rơi xuống chắc chắn đã giết chết ông. “Tôi bị trầy xước từ trên xuống dưới. Tôi bị thương, nhưng tôi không cảm thấy gì cả, không một gì hết,” ông nói.

Vào lúc đó, chúng tôi đều bị bẩn và đầy máu me, ông đã cho các nhà báo cuộc phỏng vấn ngắn đáng nhớ và thường được trích dẫn.


Mặc dù hầu hết các đồng nghiệp của ông đã đến được nơi an toàn nhưng 4 người đã tử vong. Canavan coi các sự kiện ngày 11 tháng 9 là một phần cuộc đời của mình. “Tôi là một phần của sự kiện 11/9 và đó là một phần của tôi,” ông nói.

“Không có một ngày nào trôi qua mà tôi không nhớ thêm bất cứ điều gì, cho dù đó là con người hay âm thanh hoặc một chiếc máy bay bay thấp. Nó sẽ không bao giờ biến mất, tôi đã chấp nhận điều đó. Đôi khi người ta nói ‘hãy vượt qua nó’, nhưng tôi thực sự không thể.”

Những nạn nhân xấu số
Vào thời điểm xảy ra vụ khủng bố, có khoảng 17.000 người ở trong Tòa tháp đôi, trong đó có khoảng 15.000 người ở dưới vùng ảnh hưởng. Ngoại trừ khoảng 100 người, gần như tất cả họ đã được sơ tán, và chỉ có 18 người sống sót trên vùng bị ảnh hưởng.

Các cuộc tấn công đã cướp đi sinh mạng của tổng cộng 2.977 nạn nhân và 6.000 người khác bị thương. Các chất độc hại và khói bị thải ra từ các tòa tháp bị sập, đã làm gia tăng các vấn đề về hô hấp và tim mạch ở những cư dân trên các đường phố xung quanh. Cho đến ngày nay, vẫn có hàng nghìn người bị rối loạn căng thẳng sau chấn thương.



(BBT TamdaMedia)

Đừng quên ấn Thích và Chia sẻ bài viết bạn nhé!

Tin mới nhất

spot_img

Tin tức liên quan cùng chủ đề

spot_imgspot_img