Sau gần 7 năm làm việc tại Đức, anh Nguyễn Văn Minh thú thật đã không còn ước mơ làm giàu như những ngày đầu đặt chân sang đất khách. Giờ đây, anh chỉ mong kiếm đủ tiền về thăm quê.
Ám ảnh "cái mác" Việt kiều
“Trước đây sang Đức tôi cứ nghĩ sẽ đổi đời, nhưng đổi lại là thời tiết, đổi cả cái lưng… còng hơn. Làm việc hùng hục cả năm, tích cóp mua được vé máy bay về thăm quê là mừng lắm”, anh Nguyễn Văn Minh (SN 1995, quê Ninh Bình), một lao động Việt tại Đức, chia sẻ trong đoạn video đăng tải trên mạng xã hội.
Dưới phần bình luận, nhiều lao động Việt khác bày tỏ sự đồng cảm. Không ít người cũng tỏ ra bất ngờ khi một lao động có mức thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi tháng như anh Minh lại bày tỏ điều mong mỏi lớn nhất chỉ là tích cóp đủ tiền mua vé máy bay về thăm quê.
Anh Minh chia sẻ điều khiến nhiều lao động xa xứ trăn trở nhất chính là “cái mác” Việt kiều với thu nhập cao.
“Ai cũng nghĩ chúng tôi sang nước ngoài kiếm được nhiều tiền, muốn về nhà lúc nào cũng được. Nhưng thực tế không đơn giản như vậy”, anh nói.
Mỗi ngày, anh Minh rời nhà từ 5h, di chuyển hàng chục km đến nơi làm việc trong cái lạnh và tuyết trắng xóa của mùa đông châu Âu.
“Có những lúc đứng giữa trời lạnh, tự nhiên thấy nhớ nhà, nhớ gia đình. Nhiều khi chỉ biết im lặng rồi rơi nước mắt, lòng như thắt lại”, anh trải lòng.
Với công việc điều dưỡng và làm thêm (Minijob) tại Đức, mỗi tháng anh Minh thu về khoảng 3.000-3.600 euro/tháng (tương đương 93-110 triệu đồng). Tuy nhiên, phần lớn số tiền này được dùng để chi trả phí sinh hoạt tại nước sở tại.
Sinh sống tại Berlin, một trong những thành phố có mức sống đắt đỏ tại Đức, anh cho biết gia đình phải chi tiêu rất chặt chẽ.

“Tiền thuê nhà có thể lên tới 800-1.000 euro/tháng (khoảng 24,7-30,9 triệu đồng). Nếu tính thêm chi phí ăn uống, bảo hiểm, đi lại, một người có thể tiêu từ 1.000-1.500 euro (30,9-46,4 triệu đồng) mỗi tháng. Gia đình có con nhỏ như tôi thì chi phí còn cao hơn”, anh chia sẻ.
Mỗi dịp Tết đến, câu hỏi “năm nay có về quê không” từ gia đình, bạn bè lại khiến anh nặng lòng. Theo anh, nhiều người thường mặc định rằng với mức thu nhập hàng trăm triệu đồng mỗi tháng, việc về thăm quê không phải là điều khó khăn.
“Thực tế, vé máy bay khứ hồi từ Đức về Việt Nam đã tương đương cả tháng tiền nhà, chưa kể chi phí quà cáp, ăn uống, thăm hỏi. Tổng chi phí cho một chuyến về nước có thể lên tới vài tháng thu nhập. Đó là áp lực khiến nhiều lao động xa xứ đắn đo, thậm chí không dám về”, anh nói.
Nghĩ đến khoản chi lớn cho mỗi lần về quê, anh Minh không giấu được sự chạnh lòng. “Có năm tôi phải cân nhắc rất nhiều giữa việc về thăm nhà hay gửi tiền về cho bố mẹ. Cuối cùng, như nhiều người khác, tôi chọn ở lại để gia đình có cái Tết đầy đủ hơn”, anh chia sẻ.
Để con không quên cội nguồn, vợ chồng anh vẫn duy trì giao tiếp bằng tiếng Việt trong gia đình. Đồng thời, cứ khoảng 2 năm một lần, cả nhà lại cố gắng dành dụm để đưa con về Việt Nam thăm ông bà, giúp con hiểu và gắn bó hơn với quê hương.
Những ký ức ấm áp nơi xứ người
Anh Nguyễn Văn Minh chia sẻ rằng những năm đầu sang Đức là quãng thời gian anh thấm thía cảm giác “đi dễ, khó về”. Đặt chân đến Đức từ năm 2018 theo diện du học nghề điều dưỡng, chàng trai quê Ninh Bình đã trải qua gần 7 năm học tập, làm việc và dần ổn định cuộc sống nơi xứ người.
Đằng sau mức thu nhập tưởng chừng “đáng mơ ước” là không ít áp lực, đánh đổi và cả những khoảng lặng khó nói của một lao động xa quê.
Dù đã hoàn thành trình độ tiếng Đức đến B2 (trình độ trung cấp cao) trước khi xuất cảnh, anh thừa nhận gần như không hiểu người bản địa nói gì trong những ngày đầu sang Đức.
“Người Đức nói rất nhanh, lại có nhiều giọng địa phương khác nhau nên tôi thật sự bị sốc. Mất khoảng 6 tháng, tôi mới dần quen và bắt đầu hiểu được họ nói gì”, anh kể.

Không chỉ rào cản ngôn ngữ, khác biệt văn hóa cũng khiến anh nhiều lần lúng túng. Anh nhớ lại lần đầu mời bạn người bản xứ đi ăn. Theo thói quen của người Việt, anh chủ động thanh toán toàn bộ chi phí.
“Sau đó, họ nhất quyết trả lại tiền. Ở Đức, mỗi người sẽ tự trả phần của mình. Nếu mình không nhận lại, họ còn cho rằng mình không tôn trọng họ”, anh chia sẻ.
Sau 3 năm học nghề, anh chính thức làm việc tại bệnh viện với vai trò điều dưỡng. Công việc mang lại thu nhập ổn định, tuy nhiên đi kèm với đó là áp lực không nhỏ.
“Có những ca cấp cứu, bác sĩ yêu cầu phản ứng rất nhanh nhưng tôi không hiểu kịp do chưa biết hết từ vựng chuyên ngành. Nhiều lúc chỉ biết đứng nhìn vì quá hoảng”, anh nhớ lại.
Trong bối cảnh thiếu nhân lực, mỗi điều dưỡng phải phụ trách nhiều bệnh nhân hơn bình thường. Một ca làm việc kéo dài 8 tiếng, anh có thể di chuyển tới 8.000-9.000 bước chỉ trong khuôn viên bệnh viện.
“Có ngày đi làm về rất mệt mỏi. Áp lực không chỉ đến từ công việc mà còn từ việc đối mặt với một số bệnh nhân khó tính, có vấn đề tâm lý”, anh nói.
Những năm đầu, khi còn hưởng trợ cấp trong thời gian học nghề, thu nhập hạn chế khiến anh không đủ điều kiện để về Việt Nam.
Theo anh, trong 3 năm đầu gần như không có tích lũy. Phải đến năm thứ 4, sau khi đi làm chính thức, anh mới có điều kiện về nước lần đầu tiên.
“Những lúc xem video mọi người sum họp gia đình dịp Tết, mình cũng chạnh lòng”, anh nói.
Hiện tại, khi cuộc sống dần ổn định, anh mới có thể dành dụm một khoản nhỏ mỗi tháng để gửi về cho gia đình. Dù trải qua nhiều khó khăn, anh vẫn cảm thấy may mắn khi nhận được sự hỗ trợ từ bạn bè và đồng nghiệp.
“Có những bệnh nhân sau khi xuất viện còn viết thư cảm ơn, thậm chí mời tôi đến nhà, coi như người thân trong gia đình. Những điều đó giúp mình có thêm động lực để tiếp tục”, anh chia sẻ.
Hiện anh đã lập gia đình và có con nhỏ tại Đức, song trong lòng vẫn luôn hướng về quê hương.
“Ở đâu cũng không bằng quê hương. Ngôn ngữ mẹ đẻ, người thân… đó là những điều mà khi sống xa nhà, bản thân mới thấy quý giá. Nhiều lúc đi trên đường, vô tình gặp đồng hương, được giao tiếp với nhau bằng tiếng Việt, tôi cũng xúc động ứa nước mắt”, anh bộc bạch.
Nguồn: Dân trí
Ghi rõ nguồn TAMDAMEDIA.eu khi phát hành lại thông tin từ website này








